Thứ sáu 22/11/2019 01:19 24h qua English
Hotline: 094 540 6866

Gió bấc làm ấm lại những mùa đi

22:29 | 09/11/2019

(Xây dựng) - Mùa này, chắc những vệ cỏ ven ruộng quê xưa đã úa vàng xơ xác. Hơi gió mông lung gợn lăn tăn mặt ao hồ và hú rít trên mặt ruộng trơ gốc rạ. Gió bấc sẽ lùa những lá cải xanh lật phật vào giờ cơm chiều muộn, cọng cải xanh ngắt nhờ lạnh mà như cứng cỏi hơn, tươi giòn hơn.

Gió gây tiếng hú bên vành tai bịt khăn len của ai đó để tóc mai vuột ra lơ thơ vờn quanh đôi mắt hướng về phía xa ngái, nơi khói lam chiều bốc nhẹ vương trên ruộng hoa cải vàng tươi, ngả ngớn, đung đưa theo nhịp gió đông..

gio bac lam am lai nhung mua di
Ảnh minh họa (Nguồn Internet).

Mùa này, nồi cơm trên bếp chụm củi là cành lá khô bòn quanh vườn hay rơm mới bốc lên mùi thơm gạo mùa quyện thoảng mùi khói. Đĩa cá tát đồng tạp nham kho tương và những đọt rau muống cằn ngăn ngắn, cứng và nồng nhựa làm lòng người chao chát nhớ. Có thể, thứ hương thơm của đồng quê ngày lạnh giá ấy giờ được thay bằng bếp gas, bếp điện nhưng cái ấm áp thơm thảo của mái ấm và sự bao bọc chở che cứ hiện hữu mà bọc tâm hồn ta trong một vùng ký ức. Chỉ một hơi gió lạnh do ảnh hưởng mùa nơi xa xứ cũng khiến lòng ai đó dội một niềm quay quắt nhớ. Nhớ đôi chân tuổi thơ nứt nẻ chạy trên cỏ gà và hơi ấm tay mẹ, tay cha xoa dịu vết ngã trẻ con. Nhớ đôi gò má rát lạnh đỏ rực như nhót chín dưới khăn mặt bông ấm bốc khói. Nhớ bầu trời xám sụp tối nhanh che lối ngõ nhỏ ro ro tiếng lip xe đạp mẹ về, lách cách, tòong teng bên này ghi đông chiếc cặp lồng rỗng, bên kia là túi thức ăn chợ chiều mua vội…

Đôi khi, ngồi nhìn ê hề sơn hào hải vị, ngắm hơi nước li ti trên vỏ chai rượu ướp đúng độ mà chợt hẫng nhớ chai đế nút lá chuối hột, con cá rô ron giòn rụm cha chấm vào chén mắm ớt, muôi nước rau muống hồng hồng mẹ đưa lên môi con cắt cơn cay hít hà và những cặp mắt cười lấp lánh… Đôi khi, lưng cứng đơ đỡ đôi vai luôn trong tư thế thẳng, đặt ngay ngắn nụ cười khoe đủ số răng cửa đến đau cơ mặt trong dập dìu du dương và thì thầm những điều khoản, những toan tính lại ước mặc bộ lụa cũ, vắt vẻo lắc lư trên chiếc võng sờn mà nghe chó cắn nhằng, nghe ếch dế râm ran...

Đôi khi, chiếc lá khô đọng sương vô tình rơi trên vai lành lạnh khiến ai đó giật mình, sững sờ tưởng như những ngón tay lạnh giá của ai đó khác vừa vượt quãng đường hun hút gió níu lấy vai mình. Gió bấc lạnh cắt da mà môi, má và lồng ngực nóng ran ấm áp bởi nhịp đập bất kham của con tim ngây thơ, của sự hồi hộp thẹn thùng. Mắt thoáng ướt bởi bên cạnh là khoảng trống thay vì nụ cười lấp loá và đôi mắt nồng nàn say đắm... Chiếc lá khô lăn ra xa khua lên âm thanh gờn gợn như tiếng miết đầu ngón tay trên dây đàn rồi chìm đi, im vọng như những bước chân xa.

Đôi khi, nửa khuya phương Nam chập chờn cơn gió chuyển mùa Noel thổi tung tóc ai đó thao thức nửa muốn dỗ giấc, nửa muốn chìm sâu vào cảm giác chờ đêm chuyển qua ngày. Gió đêm hất cái lạnh đến tê tái vào da thịt kẻ tha hương để dội lên trong lòng nỗi nhớ về những mùa đông xa ngái, những mùa đông gió bấc lạnh khô se sắt nhưng đong đầy kỷ niệm về tình yêu dưới mái ấm chở che và ban tặng. Lòng người chùng lại, bàn tay tự vuốt lên da thịt bên vai đang nổi gai ốc vì gió lạnh mà nhớ đến quay quắt những cơn gió bấc từng thổi qua ngang đời. Những cơn gió nhắc ta đang sống qua những giao mùa để bước chân chùng lại, đôi mắt dõi xa hơn và bản thân thu bé lại cho vừa khít vòng ôm của đôi tay hữu hạn, tận hưởng hơi ấm yêu thương thuần khiết nhất nơi một trái tim muốn cho đi.

Sài Gòn sáng nay lạnh quá! Hơi lạnh hiếm hoi giống gió bấc đầu mùa phương Bắc làm cay cay sống mũi, tê tái đôi tay thừa thãi khiến tim ai đó nhói buốt cảm giác thèm chút ấm áp của gió bấc xa xưa. Cảm ơn chút lạnh giá đầu mùa nhắc kẻ ở người đi biết yêu quý những đẹp đẽ mà mẹ thiên nhiên trao tặng, nhắc nhở ta trân quý những khoảnh khắc khác nhau được yêu và được sống. Và phút giây này, ai đó ước mong mình thoát khỏi những bộn bề neo buộc mà vút chao tự do như cánh chim ngược hướng về nơi gió bấc. Nơi có sương phủ trên tóc mẹ trắng mây trời và tay cha run vẫy con như lá cải chiều. Nơi có ký ức đẹp đẽ nhất, đủ đầy nhất của những thương yêu.

Cảm ơn những cơn gió lạnh Đông nhắc nhớ, giúp ai đó ấm lòng mỗi mùa đi…

Nguyễn Thu Hà

Theo

Cùng chuyên mục
Xem thêm
...

Tin bài cuối cùng

Không còn dữ liệu để load