Thứ ba 07/02/2023 12:05 24h qua English RSS
Hotline: 094 540 6866

Quy Nhơn - Giấc mơ trở về

10:56 | 04/03/2021

(Xây dựng) - Ai cũng có một thành phố cho riêng mình, có thể là Đà Lạt ngàn hoa mộng mơ tình ái, là Sài Gòn trẻ trung năng động, là Hà Nội trái tim hồng nồng ấm thương yêu…Tôi cũng có một thành phố dẫu bây giờ chỉ còn trong hoài niệm xa xôi, xa xôi tưởng như không thể nào trở lại, không thể kiếm tìm. Thành phố ấy mang tiếng là thị thành nhưng mộc mạc, giản dị mang dáng hình của một cô gái mới lớn từ quê ra phố giúp việc cho một gia đình khá giả. Thành phố ấy bình yên, bình yên từ trong thẳm sâu tâm hồn của lòng phố. Thành phố ấy có tên gọi là Quy Nhơn nơi chứa đầy ắp những kỷ niệm của tháng ngày sinh viên khờ dại…

quy nhon giac mo tro ve

Dường như khi bạn bầu với thành phố, khi đạp xe rong chơi trên từng ngõ hẻm, ghé uống một cốc nước mía vỉa hè, vội vã tạt vào một quán cơm… chẳng ai nghĩ rồi có ngày mình sẽ lặng lẽ rời xa thành phố cả. Có lẽ vậy nên mỗi mảng màu của thành phố ngày ấy có mấy kẻ quan tâm. Không chắt chiu, không vồ vập với thời gian để tận hưởng. Thế đấy có nhiều thứ khi gũi gần ta thấy trống trơn giá trị mà hững hờ không biết thưởng thức nhưng bất chợt có ngày để vuột khỏi tầm tay ta mới thấy nuối tiếc ngẩn ngơ. Như có lần một công dân thứ thiệt của phố - nhà gắn bó đã biết mấy mươi đời với thành phố, từ biệt rồi mới bất chợt thốt lên rằng "Mình chưa một lần chạm chân xuống sóng biển Quy Nhơn, chưa một lần dạo bộ trên dải cát dài bất tận, chưa một lần nghỉ chân bên bờ eo Nín Thở để nghe sóng thì thầm bên tai. Và giờ xa xôi lại muốn một lần… chạm nhẹ xuống biển". Nhưng không phải ai cũng vậy, dạo ấy, có cô bé sinh viên vứt bỏ bộn bề sách vở để ngày ngày chạy ào ra làm bạn làm bè với biển. Đều đặn ngày hai lần, lúc hoàng hôn xuống và khi bình minh lên. Cứ thế, cô tản bộ ra biển. Trút bỏ muộn phiền hay muốn được sẻ chia? Muốn được ôm ấp, bao dung hay muốn được hét to lên giữa không gian biển vắng? Chỉ thấy thi thoảng cô dừng bước mắt hướng ra xa, xa tít tắp… chẳng biết cô đang nghĩ gì, nhớ ai, tâm sự gì cùng biển, chỉ biết rằng phút ấy biển như hoang vắng hơn, sóng ồn ào hơn và đôi mắt, đôi mắt ưu tư một nỗi niềm xa ngái… Bãi biển Quy Nhơn đẹp như một cô gái đang diễn trên sàn catwalk với những bước đi nhẹ nhõm, uyển chuyển và khéo léo. Bãi biển Quy Nhơn cũng không ồn ào, náo nhiệt như những bãi biển nơi khác. Biển Quy Nhơn vắng lặng, vắng người, vắng tiếng nhưng nhờ thế ta có thể nghe rõ ràng hơn âm thanh của sóng, của gió. Chúng nô đùa. Chúng gào thét. Chúng hát ca suốt cả bốn mùa.

Trở về với thực tại, sáng nay lên cơ quan, mọi người hứng khởi bàn về một chuyến tham quan học tập trong hè. Người thích đi nơi này, người muốn tới nơi khác. Ai cũng có nguyên do của riêng mình. Bất chợt nhận thấy một đồng nghiệp có vẻ không mấy thích thú về chuyến đi này. Tôi tỏ vẻ tò mò. Đồng nghiệp bảo, hè này lớp tổ chức hội ngộ ở Quy Nhơn - kỷ niệm mười năm ngày ra trường, nếu tổ chức cùng thời gian em sẽ lựa chọn về thăm lại thành phố thân thương thời sinh viên. Tôi hiểu sự chọn lựa ấy, nếu là mình cũng thế thôi. Và chợt nhớ phố da diết. Nhưng liệu đồng nghiệp có trở về thành phố của ngày xưa được không? Có thể trở về phố để ngắm nhìn những khuôn mặt bỡ ngỡ ngày đầu mới quen? Có thể trở về ngược lên đồi Thi Nhân để lắng nghe dư âm, dư ba da diết của vị thơ Hàn? Có thể trở về một lần ngang qua eo Nín Thở để được… nín thở với người tình thắm thiết năm nào? Làm sao có thể sống lại cảm giác yêu mến một điều gì đó để khao khát khám phá kiếm tìm? Sao tìm lại được cảm giác tết đầu tiên ở ký túc xá để rồi mang một nỗi nhớ da diết về gia đình? Và có còn không những suất cơm sinh viên… 2 nghìn, cốc nước mía 1 nghìn mà vẫn phải đắn đo dè chừng cái ví. Có còn không cảm giác âu lo những ngày thi đến? Còn không tiếng cười trong trẻo vô ưu cầm cây đàn nghêu ngao những bài hát cũ rích mà mình yêu thích? Có còn không thoáng qua tà áo trắng, một nụ cười nơi ấy thân quen? Có còn đủ đầy thầy cô bạn bè ngày ấy? Trở lại… trở lại… thành phố của ngày hôm qua, thành phố của niềm nhớ thương chỉ mãi là một giấc mơ, một giấc mơ không bao giờ chạm đến.

Có thể trong số biết bao nhiêu người đến thành phố rồi chia xa và họ lại tìm được riêng cho mình một thành phố khác, quyến rũ hơn, sang trọng, thanh lịch hơn nhưng tôi tin trong thẳm sâu trái tim họ vẫn còn một góc nhỏ, một góc nhỏ thôi cho cái nơi họ từng yêu thương này. Và dù chỉ là một giấc mơ trở về cũng sẽ chứa đầy tình cảm thương yêu ấm áp mà bao trái tim muốn gửi trao cho thành phố của ngày hôm nay.

Nguyễn Đình Ánh

Theo

Cùng chuyên mục
Xem thêm
...

Tin bài cuối cùng

Không còn dữ liệu để load