Thứ tư 29/01/2020 11:53 24h qua English RSS
Hotline: 094 540 6866

Hướng về Hà Nội

15:47 | 07/12/2019

(Xây dựng) - Hà Nội đã vào đông. Từng cơn gió mùa Đông Bắc vi vu thổi, không đủ làm người dân run cầm cập nhưng cũng làm những trái tim xích lại gần nhau, cùng hướng về lăng Bác. Tháng 12 tính là mùa lạnh, giờ tổ chức lễ Thượng cờ được dịch trễ nửa tiếng so với mùa nóng.

Đêm hôm trước, tôi cứ háo hức được xem quốc kỳ ở lăng Bác như một đứa trẻ, rồi thiếp đi lúc nào không biết. 5 giờ sáng, tôi đã dậy, phóng xe máy đến gần lăng. Dạo này không giống như ngày xưa, ai muốn vào thăm lăng thì phải gửi xe ở rất xa. Các đoàn khách quốc tế đến chơi thì họ có xe ô tô lớn đưa đón, đỗ ở gần lăng và chỉ việc đi bộ vào. Từ nhà ở Thụy Khuê, tôi đến lăng chỉ 10 phút, thấy còn sớm bèn ra Ngọc Hà làm chén chè sáng. Mang tiếng dân Hà Nội mà mỗi lần thượng cờ hay hạ cờ cũng chỉ đi qua, rồi dừng lại ngắm một chút sau đó lao vào dòng người trên đường vội vã. Lần này, tôi quyết tâm phải vào lăng, đứng tĩnh tâm ngắm nhìn lá cờ bay trong gió. Hồi hộp như lúc sắp vào Đảng!

Ngồi cạnh tôi ở quán nước là ông Năm, một khách du lịch từ Bến Tre ra thăm lăng Bác. Thật lạ, một ông già bán cơm tấm, sáng chiều phủ khói bụi đầy người, quanh năm sớm khuya bươn chải, cầm từng đồng năm mười ngàn mưu sinh suốt ba mươi mấy năm, giờ lại quyết tâm ra Hà Nội thăm lăng. Thường các anh chị miền Nam ra ít nhiều có thái độ dè dặt, nhất là khi vào quán xá. Vậy mà ông Năm tỉnh re. Cách nhau dễ đến ba chục tuổi mà ông cứ “ông” với “tui” hồn nhiên: “Này, tui ấp ủ mãi rồi mới đi chuyến này đấy ông. Cứ tưởng lạnh lắm ngờ đâu chỉ man mát ha”. Tôi xua tay: “Mới đầu mùa đông thôi bác ơi, mấy ngày nữa là rét sun đấy”. Ông Năm cười tít mắt: “Quê tui nóng hầm hập, ra đây lạnh chút càng sướng”. Hà Nội trong mắt người đàn ông miệt vườn này đẹp đến lạ lùng, dù ở quê ông cũng phong cảnh hữu tình, cũng vườn cây xanh mướt. Ông bảo, đối với người dân trong mấy tỉnh phía Nam, trừ Sài Gòn ra thì ít có dịp đi đây đi đó. Ông cũng làm ăn chăm chỉ, gọi là có tinh thần lao động hăng say theo lời Bác, cũng tích cực từ thiện giúp người, nay ra gặp Bác lại có chút tự hào.

Quay qua bên trái, ông Hiếu, khách từ đoàn Cần Thơ gật gù: “Tui mang cái áo khoác, định khoác vô nếu có lạnh, mà đâu đến nỗi”. Ông cầm chén chè nóng, làm một ngụm to rồi thở đánh “khà” một cái. Ông bảo, mình đã có thời gian làm ở Hà Nội hai năm rồi mới về Nam. Giờ ông lại thèm cái cảm giác ngồi quán nước bên vỉa hè Thủ đô uống chè ăn kẹo lạc, thấy lại muốn lên đây làm ăn gì đó. Hóa ra người Nam còn có những câu chuyện thú vị như vậy. Giờ người miền Nam ở Hà Nội cũng nhiều rồi, đâu còn lác đác như xưa. Họ có điểm đáng nể là là hòa nhập lối sống rất nhanh, trong kia sống gấp thì ở đây cũng bình lại, thủng thẳng đón đưa câu chuyện. Chỉ thế thôi mà cũng tạo nét phong phú cho văn hóa Hà Nội. Gọi thêm chén nước chè, ông Hiếu bảo, tuổi ông uống chè thế này chắc sẽ mất ngủ, nhưng là để tỉnh táo thăm lăng Bác cả ngày.

Những người con miền Nam ra thăm lăng Bác có tâm thế háo hức đến nao lòng. Những người không quen biết nhau, sống cách xa nhau như tôi và các ông lại có chuyện để nói, và câu chuyện đó có thể nói mãi không chán. Có lẽ, đó là thứ cơ duyên đất nước, cơ duyên của một người mang danh dân Hà Nội có thể giới thiệu về thành phố thân thương của mình với những tấm lòng phương xa.

Đúng 6 giờ 30 phút sáng, Lễ Thượng cờ bắt đầu. Đội tiêu binh với 34 người tượng trưng cho 34 chiến sĩ đầu tiên của Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân bước đi từng nhịp răm rắp, nghiêm trang trong tiếng nhạc của ca khúc “Tiến bước dưới quân kỳ”. Rồi lá Quốc kỳ thiêng liêng được kéo lên, bay phấp phới trên đỉnh cột cờ. Ba chúng tôi hoà vào những người dân Hà Nôi, vốn túm tụm trò chuyện, này đã dừng lại, tự động xếp thành hàng ngũ ngay ngắn. Ông Năm khe khẽ hát theo lời Quốc ca bằng chất giọng run run, cái giọng miền Nam phóng khoáng chắc chẳng mấy khi hát dù tối ngày hò hét bên bếp than. Trong bầu không khí thiêng liêng đó, tôi nhìn sang ông Hiếu, thấy hai giọt nước mắt chậm chậm trào qua khoé mắt, lăn dài trên đôi má gầy gò. Chẳng dám nhìn lâu, tôi hướng thẳng về phía lá Quốc kỳ đang hùng dũng tung bay theo gió. Trong hàng người đứng chào cờ, thấy đủ chất giọng của các vùng miền, tất cả đều hướng về đây, nơi Thủ đô anh hùng, nơi nuôi dưỡng nỗi nhớ nhung bao lâu, và giờ đây, tình cảm của những người con khắp mọi miền Tổ quốc bỗng dạt dào, bùng cháy. Nghe Quốc ca, cúi đầu trước lá cờ tổ quốc, thấy mình thật bé nhỏ và cần phải cố gắng nhiều hơn, nhưng tôi cũng tự hào vì tình yêu tổ quốc, yêu Bác Hồ vẫn tồn tại trên khắp mọi miền đất nước, ngay cả ở nơi đây, nơi Thủ đô xô bồ, náo nhiệt.

Chúng tôi vào lăng viếng Bác, rồi thăm nhà sàn, áo cá, nơi Bác đã từng làm việc. Thời gian trôi qua chậm quá, tôi không dám hỏi hai người đàn ông miền Nam xem họ cảm nhận ra sao, cũng không dám giục họ sang thăm kỷ vật khác vì họ cứ đứng trầm ngâm rất lâu ở mỗi điểm. Có lẽ trong mắt họ bây giờ, cuộc đời của Bác Hồ kính yêu đang được chiếu trong tâm hồn như một bộ phim vô cùng chân thặt, dù đã bị che nhoà đi bởi nước mắt.

Bước ra cổng sau khu di tích, chúng tôi ngoái lại chào tạm biệt một khoảng thời gian tuyệt đẹp trong đời. Nếu chỉ đi một mình hay đi với gia đình, chắc tôi không thể có niềm tự hào to lớn khi là người Hà Nội như vậy. Bất giác, tôi muốn họ được cảm nhận nhiều hơn nữa ở Thủ đô, tôi kéo ông Năm và ông Hiếu lại, rủ họ dạo bộ trên phố. Xe máy vẫn để ở bãi, ba người đàn ông cả già, cả trẻ lang thang đi bộ qua vỉa hè Phan Đình Phùng dưới tán sấu cổ thụ, thẳng bốt Hàng Đậu mà tiến. Dưới đường, từng dòng xe cộ nối đuôi nhau sin sít. Đường tới ba sáu phố cổ dường như ngắn lại, có phải do tiếng râm ran của các em học sinh mấy trường gần đó.

Chúng tôi đi qua nhà thờ Cửa Bắc. Trong đầu đã nghĩ kiểu gì hai ông cũng vào để ngắm nên đã chuẩn bị sẵn mấy dòng giới thiệu trong đầu. Còn gần 2 tháng nữa mới đến Noel nhưng không khí Giáng sinh dường như đang lan tỏa, rực cháy. Hà Nội thật tuyệt vời, khi đã là nét đẹp văn hóa thì con người luôn đồng cảm, hòa cùng với nhau thưởng thức. Do hồi nhỏ sống ở ngay cạnh đây, tôi có thể đọc vanh vách lịch sử nơi này. Dù đã lâu không làm hướng dẫn viên, tôi vẫn nhớ mấy điểm quan trọng: Nhà thờ Cửa Bắc được xây dựng từ năm 1925 – 1930 (sau này được trung tu lại năm 2014) nhằm kỷ niệm sự kiện cha Alexandre de Rhodes - người được coi là khai sinh ra chữ quốc ngữ lần đầu tiên đặt chân lên đất Thăng Long - Hà Nội. Nơi đây từng đón Tổng Thống Mỹ George Bush cùng phu nhân tới cầu nguyện trong dịp nước ta tổ chức APEC-14 năm 2006. Điểm đặc biệt trong kiến trúc của nhà thờ Cửa Bắc là không gian phi đối xứng với một tháp chuông vút cao phía bên sảnh chính. Điều này khiến công trình trở nên đặc biệt vì thường kiến trúc Thiên Chúa giáo phải đối xứng rất nghiêm chỉnh. Kiến trúc sư người Pháp Ernest Hébrard đã khéo léo khai thác một cách khéo léo nguyên tắc tổ hợp nhà thờ thời Phục Hưng để tạo ra kiến trúc độc đáo của nhà thờ Cửa Bắc, điều làm nhiều du khách ngạc nhiên và thích thú khi ngắm nhìn nơi đây. Cảm xúc trong tôi vẫn vẹn nguyên như thời thơ bé khi ngắm nhìn hai hàng cột song song tựa như thời gian và không gian vô tận, đó là cảm giác tĩnh lặng vô cùng, để cảm nhận cái mênh mông vô tận của dòng chảy thời gian, cảm được văn hóa của tôn giáo.

Trên con đường chúng tôi đi, bên nhà cửa san sát và quán xá tấp nập, tiếng rao của các bà, các chị bán hàng rong vẫn lanh lảnh, thánh thót. Ngay cả khi tốc độ đô thị hóa nhanh đến chóng mặt, cả khi có những trung tâm thương mại, có những siêu thị rộng lớn thì vẫn còn nhiều người mua hàng rong như một thói quen, và như vậy hàng rong vẫn tồn tại bất chấp thời gian, trở thành hình ảnh thân thuộc của Hà Nội - thành phố vì hòa bình. Hai ông già lại đứng lặng yên bên vườn hoa Hàng Đậu, hỏi sao đứng đó, hai ông đều bảo nghe tiếng rao sao hay thế.

Cũng đến lúc phải chia tay. Ông Năm nói, sau chuyến đi này, ông phải “cày” thêm để còn có dịp ra Hà Nội lần nữa. Chưa bao giờ ông mong được sống như lúc này. Khi còn trẻ, ông cũng muốn sống nhưng sẵn sàng hy sinh nếu Tổ quốc cần. Còn giờ đây ông mong sống để góp thêm chút ích cho đời, để hướng về Bác, hướng về Thủ đô. Ông Hiếu còn “tham lam” hơn, muốn cho cả đàn con cháu ra Hà Nội chơi. Dù tôi đã dặn bánh cốm chỉ để được ba ngày, ông vẫn mua rất nhiều, xách nặng trĩu tay: “Tui về là nhớ Hà Nội lắm đó nha”. Tạm biệt những người con của miền Nam nặng lòng với Tổ quốc, cảm xúc trong tôi vừa thấy bồi hồi khác lạ, vừa thấy tự vấn lương tâm. Họ ở xa như thế mà lòng vẫn hướng về Thủ đô, nơi có lăng Bác thiêng liêng. Còn tôi, ngày ngày ở đây, sao không thể cố gắng thêm chút nữa để xứng với tấm lòng của họ? Tôi chợt nhớ lại bài thơ mà ông Năm xuất khẩu lúc dừng chân trên đường Xoài:

“Tiếng lòng người Nam Bộ

Ngày ngày hướng về đâu?

Trái tim còn trăn trở

Lặng yên đến bạc đầu

Dưới cờ con chào Bác

Chỉ biết nói thế thôi

Gần cuối đời mới biết

Tim đã ở đây rồi!”.

H. Trung

Theo

Cùng chuyên mục
  • nhung dieu chua biet o chua tam chuc

    Quần thể khu du lịch Tam Chúc, Kim Bảng (Hà Nam), thượng đế không chỉ ban tặng cho người dân nơi đây thiên nhiên kỳ vĩ, sơn thủy hữu tình, mà còn là nơi hội tụ nhiều sinh vật kỳ bí làm mê mẩn du khách. Điển hình như loài cá Trối vừa trèo đèo vừa lội suối, lúc ẩn mình dưới hồ lúc leo núi kiếm sống… và hàng trăm loài chim tụ hội khiến chùa Tam Chúc càng thêm lung linh, huyền diệu.

  • chao hoai co ve mien cu

    (Xây dựng) - Đã từ lâu lắm rồi, Hà Nội không còn tiếng rao đêm “Ai cháo quẩy đi”, tiếng rao như nút thắt của đêm ấy đã dần trôi vào dĩ vãng.

  • di san van hoa le hoi den tho trang trinh nguyen binh khiem linh thieng va y nghia

    (Xây dựng) - “Cổ lai quốc dĩ dân vi bản/ Đắc quốc ưng tri tại đắc dân”. (Dịch nghĩa: Xưa nay quốc gia lấy dân làm gốc/ Giữ được quốc gia là do được lòng dân).

  • tet viet noi ngan nam thuong nho

    Nhân dịp Tết Nguyên đán Canh Tý 2020, Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long tổ chức Chương trình Tết Việt với chủ đề “Nét bút ngày Xuân” nhằm tái hiện lại những nét đẹp văn hóa truyền thống từ ngàn đời xưa của cha ông ta.

  • ben noi banh chung

    (Xây dựng) -Thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, sau tháng năm công tác xa quê thì những ngày Tết anh em được đoàn viên sum họp bên nhau thật là ý nghĩa. Cảm giác ấm áp, thân thương khi mọi người được về trong trong căn nhà của ông bà, bố mẹ - nơi ai cũng có một thời tuổi thơ để nhớ với nhiều ký ức đẹp.

  • hung yen van mieu xich dang nhon nhip nguoi xin chu dau nam

    (Xây dựng) - Ngày 28/1/2020 (tức mùng 4 Tết), Ban quản lý khu di tích quốc gia đặc biệt Phố Hiến phối hợp với Phòng Giáo dục và Đào tạo thành phố, Hội khuyến học thành phố Hưng Yên tổ chức Lễ dâng hương, khai mạc “Triển lãm thư pháp, hát ca trù, cho chữ đầu xuân Canh Tý”.

Xem thêm
  • doc dao nhung ngoi nha co o pho dam

    Trải qua sự biến thiên của thời gian, phố Đầm, xã Xuân Thiên, huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa) vẫn còn lưu giữ nhiều ngôi nhà cổ với lối kiến trúc độc đáo.

    19:03 | 28/01/2020
  • nhan thuc moi ve ban hung ca bach dang

    Bãi cọc gỗ vừa được khai quật tại xã Liên Khê (huyện Thủy Nguyên, TP. Hải Phòng) là một phát hiện cực kỳ quan trọng, giúp chúng ta có những nhận thức hết sức mới, thậm chí làm thay đổi nhận thức về chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 của quân dân nhà Trần trước quân xâm lược Mông-Nguyên.

    17:53 | 28/01/2020
  • ve nhung nguoi me

    (Xây dựng) - "Đêm nghe tiếng con ho; Mẹ bỏ lỡ dòng thơ vào ru con ngủ; Câu thơ định viết về yêu đương lại thành lời ấp ủ; Mẹ đây, mẹ thương, con ngủ thật ngoan..." là những dòng cảm xúc về mẹ ngọt ngào, da diết, chắc chắn sẽ làm cho bạn vỡ òa cảm xúc. Bởi với mỗi người gia đình chính là cái nôi nuôi dưỡng của chúng ta, nơi đó có những người cha, người mẹ lặn lội sớm hôm chỉ mong cho con những gì tốt đẹp nhất.

    14:30 | 28/01/2020
  • ngay ay ben bo song lam

    (Xây dựng) - Cậu bạn người Nghệ gọi đi café, loanh quanh câu chuyện lại bàn về nỗi niềm xứ Nghệ. Từng có khoảng thời gian không ngắn vào Vinh công tác, tất ba tất bật, việc cuốn đi không lúc nào ngơi nghỉ. Về lại Thủ đô, mới nhận ra mình nhớ Vinh vô cùng, mà không được quay lại xứ Nghệ trong thời gian dài. Ký ức về xứ Nghệ, về thành Vinh trong tôi cứ bâng khuâng, nhớ thương đến hoang hoải.

    14:00 | 28/01/2020
  • biet thu phap co o ha noi khong cuu khong on ma cuu thi cung khong duoc

    TS.KTS Trần Minh Tùng, Phó trưởng Bộ môn Kiến trúc dân dụng, Khoa Kiến trúc và Quy hoạch, Trường Đại học Xây dựng cho rằng các biệt thự Pháp do người dân sử dụng có giá trị kiến trúc và di sản quan trọng nhưng việc “cứu” chúng lại đang khó khăn và nảy sinh nhiều vấn đề.  

    09:02 | 28/01/2020
  • la phong huong se tham ha huyen

    (Xây dựng) - Năm giờ sáng. Chị thoát chiếc xe giường nằm tù hãm, đầy ngắc khách du lịch và những kẻ vu vơ tìm kiếm cơ hội.

    08:00 | 28/01/2020
  • chua ba vang trang giao an kien truc truc quan

    (Xây dựng) - Tết Canh Tý, chùa Ba Vàng mở rộng cửa thiền đón du khách thập phương. Ngày Tết, người người tấp nập đến chùa để vãn cảnh đầu xuân hoặc lễ phật cầu an. Người làm nghề xây dựng bảo, chùa Ba Vàng như trang giáo án trực quan trong kiến trúc, nếu xây dựng công trình văn hóa cổ thì nên đến tham quan.

    22:11 | 27/01/2020
  • nhung chiec hop luot qua nhau

    (Xây dựng) - Hàng trăm năm trước, các chuyên gia kiến trúc quy hoạch của chúng ta đã nói rằng, nếu muốn biết đô thị đó như thế nào thì cần nhìn cách sống của người dân. Điều đó cũng có nghĩa rằng, một môi trường sống như thế nào thì người dân nơi đó cũng được hình thành với diện mạo, văn hóa, lối sống như vậy.

    19:00 | 27/01/2020
  • nam ty ngam lai nhung dau an cua chuot trong van hoa dan gian

    Là linh vật tượng trưng cho người tuổi Tý và đứng đầu 12 con giáp, trong văn hóa dân gian, loài chuột gắn liền với sự nhanh nhẹn, thông minh song cũng không kém phần hóm hỉnh hài hước.

    14:45 | 27/01/2020
  • to vuong

    (Xây dựng) - "Ngày mưa sóng sánh giọt buồn; Phố lơ lửng khói tan luồn đau mây; Rưng rưng mưa bạt lây phây; Chị ngồi chải tóc mắt lay lụa là..." đây là những dòng cảm xúc rất đỗi bình dị về phố phường trong những ngày mưa của tác giả Hạ Ly trong bài thơ Tơ vương.

    14:30 | 27/01/2020
...

Tin bài cuối cùng

Không còn dữ liệu để load