Thứ hai 18/11/2019 21:30 24h qua English
Hotline: 094 540 6866

Đi qua mùa thương nhớ

08:00 | 06/02/2019

Hà Nội, cây đàn cổ!

Ba sáu dẫy phố phường

Ba sáu sợi tơ vương…!

(Lời của bài hát

"Hà Nội như cây đàn cổ")

Chẳng biết từ bao giờ Hà Nội lại giăng tơ vương, giăng nỗi nhớ, giăng lơ đãng vào hồn tôi nhiều đến thế, nhất là những ngày đang độ xuân nồng, xuân rộn ràng len lỏi vào từng con ngõ nhỏ khiến hồn tôi lại mơ màng nhớ về những mùa thương nhớ cũ đã qua.

Tôi không sinh ra ở Hà Nội, nhưng mẹ tôi được sinh ra và nuôi dưỡng bên bờ sông Hồng thơ mộng. Mặc dù mồ côi cha mẹ từ rất sớm nhưng mẹ vẫn học hành tử tế và tự vươn lên làm cán bộ ở quận. Thế rồi bố tôi đến, chàng thủy thủ ấy cuốn mẹ ra khỏi quyền chức, cuốn mẹ khỏi phố phường nhộn nhịp. Mẹ về làm dâu khi những cánh đào đá quê tôi đang độ chúm chím nụ hồng.

Mẹ về nơi ấy, nơi thảo nguyên xanh ngút ngàn những đồi sắn chập trùng kéo đến tận chân núi đá vôi, mỗi buổi sáng chỉ thấy heo hút những mảng sương mờ tỏ. Mẹ tập làm một người con dâu trưởng của cả một dòng họ nổi tiếng với mỗi năm gần chục cái giỗ lớn nhỏ, vừa làm hiệu trưởng của trường làng, vừa tập cấy tập cày, tập làm một người đàn ông trong nhà thay phần của bố, bởi bố là thủy thủ, thì đồng nghĩa với việc bố sẽ sống trên sông nước nhiều hơn ở nhà. Mẹ lần lượt sinh cho bố 5 đứa con tròn trịa đẹp như hoa, mẹ hãnh diện và tự hào về điều đó, bởi với mẹ 5 đứa con là báu vật của cuộc đời ban tặng.

 Khi còn thơ bé, mỗi lần đến Tết là đồng nghĩa với việc chúng tôi sắp được mẹ cho về quê ngoại, về với Hà Nội xa ngái mang vẻ đẹp kiêu hãnh luôn là nỗi khát khao bất tận của lũ trẻ chúng tôi. Đêm trước khi về nhà ngoại chúng tôi háo hức đến độ không ngủ nổi cứ nằm thao láo mắt chờ trời sáng, khi trời mới vừa hừng chút nắng xuân là lúc xe khách đến, xe chật kín người, chật đến mức tôi chỉ có thể ngồi nguyên một tư thế vì không thể cựa nổi. Thế mà tôi lại không thấy khó chịu vì hồn tôi còn đang náo nức với cuộc hành trình mùa Xuân về với Hà Nội.

Chiếc xe khách ì ạch đưa chúng tôi qua cánh đồng, qua dòng sông, qua thị xã rồi vào Hà Nội. Hà Nội hiện lên với những  tòa nhà cao tầng sang trọng lộng lẫy khiến chúng tôi choáng ngợp. Nhưng càng đi sâu vào lòng phố cổ thì Hà Nội lại hiện lên với một vẻ đẹp khác, những dãy phố nhỏ, san sát là những bức tường màu vàng đọng rêu cổ kính, đôi chỗ còn lấm tấm những vết loang lổ của thời gian. 

Xe dừng lại trả khách tại bến xe Bờ Hồ, mẹ khi nào cũng dẫn chúng tôi qua hàng kem Thủy Tạ, mua cho chúng tôi mỗi đứa một que kem, chúng tôi vừa ăn vừa hít hà mùi vị béo ngậy của que kem và run lên vì lạnh. Vừa ăn kem tôi vừa ngắm dòng người qua lại trên phố, tấp nập và ồn ào, ai cũng mặc đẹp, cũng sang trọng khác hẳn với người dân quanh năm lam lũ ở quê tôi.

Mẹ sẽ dẫn chúng tôi đi một vòng quanh Bờ Hồ để ngắm cảnh trước khi đi xe lam về nhà ngoại. Tháp Rùa khi ấy đối với chúng tôi như một lâu đài nhỏ bé đầy uy nghi và bí ẩn khiến tôi đứng tần ngần ngắm mãi. Mé chếch phía gần cầu Thê Húc có ông lão nặn tò he tóc trắng như cước luôn nở nụ cười hồn hậu, bên trong gần cổng lên cầu là những cụ già trải chiếu ngồi bán chữ nho, thi thoảng lại mời nhau châm điếu thuốc lá rồi phả những vạt khói  dài bay trong những hạt mưa phùn lắc rắc. Khi ấy tôi tưởng tượng mình đang được sống như trong cuốn sách của nhà văn Nguyễn Tuân, tôi như đang được gặp ông Cai Lộc phát hành báo, cô Lan bán hoa, chị Nhâm cua bể chợ Đồng Xuân, anh Khôi kính-coong… Và tôi đắm chìm hồn mình da diết trong những câu chữ tả về Hà Nội trong cuốn sách “Thương nhớ mười hai” của nhà văn Vũ Bằng.

Những mùa thương nhớ cũ giờ đã lùi sâu vào dĩ vãng, tôi lớn lên đi học, sống và làm việc trong lòng phố cổ, thế mà vẫn không thôi mê đắm những hàng cây với bốn mùa thay lá, trổ bông, đâm trồi nảy lộc, những góc phố nắng rơi từng giọt trên những mái ngói nâu thẫm màu ký ức. Mỗi dịp về lại quê nhà thăm mẹ, tôi thường bắt gặp ánh mắt mẹ nhìn xa xăm vào khoảng trống, hình như mẹ lại nhớ, nhớ về đứa em gái còn lưu lạc nơi xa, nhớ về một Hà Nội xa xưa của mấy chị em tôi. Mẹ hỏi “Hà Nội dạo này thế nào rồi hả con?”. “Vẫn bụi bặm và tắc đường đến nghẹt thở mẹ ạ! Bạn con bảo Hà Nội có gì đâu chứ ngoài những mái nhà lô xô cũ kĩ, phố xá thì bé tý và ùn tắc”. Mẹ thở dài lặng im, tôi cầm tay mẹ và thầm nghĩ, Hà Nội bây giờ có thể không còn nữa ba sáu phố phường trong lòng phố cổ, không còn nữa những bức tường rêu mái rủ, tiếng xe điện leng keng, những cô gánh hàng hoa... nhưng chắc chắn rằng trong mỗi chúng ta vẫn mang trong lòng về một Hà Nội, bởi tất cả những điều đã cũ đó mang một giá trị thiêng liêng gắn kết với nơi mình đã sống hoặc sinh ra. Đó chính là hoài niệm, mà hoài niệm thì chẳng thể mất đi, và đa phần trong chúng ta chẳng yêu và sống với những hoài niệm đó sao, và còn thật nhiều điều khác nữa mà ta không thể gọi thành tên.

Hà Nội đấy có gì hơn thế, để mỗi đêm ai đó đi xa Hà Nội vẫn thầm mơ “Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm, một Hà Nội ngây ngất nắng, một Hà Nội rưng rưng heo may…”. Hãy cứ mơ về một Hà Nội dịu dàng heo may gió, một Hà Nội yên bình mà náo nức với những mùa hoa.

Hạ Ly

Theo

Cùng chuyên mục
Xem thêm
...

Tin bài cuối cùng

Không còn dữ liệu để load