Thứ sáu 13/12/2019 05:24 24h qua English
Hotline: 094 540 6866

Chuyện về những cây cầu tình yêu

16:57 | 13/07/2019

(Xây dựng) - Tôi luôn ám ảnh bởi những cây cầu. Mỗi lần đi qua một cây cầu lòng tôi lại rùng rình những tưởng thân cầu đang tơ tưởng. Và chuyện về cây cầu tình yêu làm tôi đắn đo…


(Ảnh TL)

Một buổi Frankfurt thành phố tự do, thành phố lớn một thời của đế quốc La Mã thần thánh, người nghệ sỹ già trầm ngâm với cây phong cầm, những bản nhạc về tình yêu như một cây kim vàng xuyên những kẽ nắng cuối ngày suồm suộm qua những chiếc khóa trên cây cầu tình yêu. Buổi chiều đẹp như một Love story hòng tan chảy vào những cái nắm tay thật chặt, những nụ hôn dìu dặt, những cơn gió không nỡ ngoảnh mặt, những đôi mắt tím bặt thủy chung.

Tiếng đàn lúc so se như gió, khi réo sôi như nước, rồi đôi khi thênh thang dư thừa năng lượng mà đôi vai lắc lư, đôi tay mải miết. Những đôi tình nhân ngang qua đây, ngoắc chiếc khóa của chúng mình vào những thanh sắt hoa uốn cong trên cầu, không quên lấp đầy khoảng trống hầu bao người nghệ sỹ. Ai đời lại keo kẹt với một kẻ đang ca tụng cho tình yêu lứa đôi.

Rồi lại có những buổi trưa vắng, tiếng mài dũa của người thợ khóa bung nở như nụ tầm gai, lắt léo những đoạn nắng rát bỏng xuyên qua những chiếc khóa trên cây cầu tình yêu. Thường là một vài cô gái, có cô khóc, có cô mặt mũi tối bưng, các cô bước nhanh qua chỗ của người nghệ sỹ già ôm đàn phong cầm, ở cuối cây cầu là một gã thợ khóa, không già, không trẻ, nhưng lúc nào cũng vén môi mỉm cười. Gã sẽ nhanh chóng kết liễu đời khóa, những chiếc khóa tình yêu mà chú bùa hết phép. Và rồi người ta cũng không quên dúi vào tay gã một nắm tiền không cần ngã giá. Ai đời lại đi mặc cả với một người vừa nhổ ra khỏi trái tim mình những nụ tầm gai.

Một buổi Đà Nẵng, dòng sông ngọt lành hạnh ngộ. Tôi gặp lại Lâm và Huyền sau nhiều năm xa xôi. Lâm hơn tôi 4 tuổi nhưng chưa vợ, Huyền thua tôi 8 tuổi chưa chồng. Xưa lắm chúng tôi tình cờ gặp nhau, quen nhau, thân nhau trên một con phố đêm Đà Nẵng sạch sẽ mát rượi như lọn tóc thề. Cả ba cứ dính lấy nhau vì một thứ âm nhạc đường phố, Lâm là đàn anh hào sảng, hiếu khách, còn Huyền là cô gái cá tính, chơi guitar thần sầu.

Ngày gặp lại, ba anh em chúng tôi như khướu tập hót dông dài đủ thứ tiểu thuyết đời mình, mặn nhạt, ngô khoai đủ cả. Lúc ngang qua cây cầu tình yêu, mấy cặp tình nhân mặt búng ra sữa, bấm cái “tạch” chiếc khóa nguyện cầu, rồi quăng cái “chọp” chùm chìa khóa xuống dòng sông vô ưu. Huyền nháy mắt nhấm nhẳng, còn Lâm buông một câu kịch độc: Xí hồi nó không vừa khóc vừa thuê thợ mở khóa mới lạ, có đứa còn chửi thề cho coi. Huyền chua xót: Cái cha này, người đâu mà ác mồm.

Tôi nhớ lại kịch bản ở Frankfurt quay sang cười hiền: Anh Lâm này em tính Huyền sẽ ngồi chơi guitar đường phố ở đoạn đầu cầu, còn ở cuối cầu anh làm một ông thợ bẻ khóa, mà cũng chẳng phải mất công học thợ khóa làm gì, anh chỉ cần sắm đồ nghề đơn giản là 1 cây kìm cộng lực cỡ nhỏ thôi. Vậy đấy. Dư sức 2 người kiếm tiền rồi.

Huyền quay sang đập đầu tôi cái bộp, còn Lâm nhéo tai tôi, vừa nhéo vừa nhay: Thằng quỷ, nhẽ chú mày phải như mấy cái ông tiến sỹ kinh tế chuyên ban phát giấc mơ làm giàu cho những kẻ thường xuyên nghèo mới phải, bỏ cái mộng văn chương đi… Nói rồi cả 3 no nê cười.

Tản bộ được một lúc, chừng như thú uống bia vỉa hè trong Lâm ngọt ngào trỗi dậy: Này hai đứa, từ ngày có tí tuổi, chân anh nhanh mỏi lắm, kiếm chỗ nào ngồi làm mấy ve cái đã, rồi 2 đứa ca cho anh nghe mấy bản xem nào. Như vậy có phải là xả láng hơn không?

Chúng tôi ngồi lại một quán nhỏ bên đường, bên trên là những tán xà cừ xanh gắt, ngồi đây mà những chùm nắng lấp loáng trên những ổ khóa màu đồng thau vàng chóe vẫn cứ nhảy nhót trong tầm mắt tôi, trong những suy tư suồm suộm, những ám ảnh tầm gai.

Ba anh em gom cổ chai một tiếng “keng” rồi ngửa cổ uống những đoạn đời xa cách. Một nhịp, hai nhịp keng nữa, Huyền mở bao đàn rồi chậm rãi Tình sầu – Trịnh Công Sơn “…Tình yêu như cơn bão, đi qua địa cầu. Tình thắp cơn sầu, tình dìu qua hố sâu, tình vời lên núi cao. Rồi trong cơn yêu dấu, tình đày tình xa nhau…”.

Tôi có lẽ là kẻ có căn cốt, dễ nhập đồng lên bóng, nghe Huyền đàn hát mà hồn tôi thoắt cái lại chạy xa đến cả ngàn km mất rồi. Tôi nhớ đến ở đâu đó trên miền ngược dân bản địa cũng thường xuyên nhắc đến một cây cầu tình yêu. Phải rồi trên đỉnh Nà Lay – Bắc Sơn – Lạng Sơn, có một cây câu nhỏ bắc qua một dòng kênh. Tôi nhớ một lần ngang qua đây vào mùa lúa chín, một bên nước mảnh mai nước, một bên lúa vàng mượt lúa. Cây cầu ấy không có những chiếc khóa vàng óng, không có những dòng tên người khắc chữ thanh tân, cũng không có một người nghệ sỹ đường phố ngồi ôm ấp phong cầm, lại càng không có một gã thợ khóa tầm gai.

Hẳn là cây cầu rất bình dị và đơn sơ nếu không nói rằng nó có vẻ quê kệch. Vậy nhưng trong tâm tưởng của bao lứa đôi, trong yêu thương của bao kẻ hò hẹn, trong mưa nắng thời gian của mùa màng con nước, nơi đây thầm được gọi tên là cây cầu tình yêu. Nó âm ỷ giấu kín những thăng trầm, nó ủ muối lên men những bờ môi, nó găm vào thân cầu những lời hẹn ước, nó ăn đời ở kiếp vào những mố cầu ngọt ngào thanh xuân. Vậy đấy, không phải đao to búa lớn, không phải ràng buộc nhau bằng những ổ khóa vô tri, không cần phải hét toáng lên để thiên hạ cùng biết rằng chúng tôi đang yêu nhau. Cái khóa ghê gớm nhất mà không cần bùa ngải đại chú nó lại vô hình dưới bao nhịp thở đều đều nhân gian.

Quay trở lại với thực tại, sông Hàn hình như có vẻ bối rối trước giọng ca tiếng đàn của bạn tôi. Lâm ngồi đó, chừng như nhấp nhổm muốn đứng lên ngắm nhìn một điều gì. Có lúc anh khàn khàn phụ họa: “… Tình yêu cho anh đến, bên cơn muộn phiền, tình đi âm thầm, nghìn trùng như vết sương, lạnh lùng như dấu chim. Tình mong manh như nắng, tình còn đầy không em...”

Hồ Huy

Theo

Cùng chuyên mục
Xem thêm
  • trien lam anh va tu lieu vi hanh phuc cua moi nguoi

    (Xây dựng) – Triển lãm ảnh và tư liệu thành tựu bảo đảm và thúc đẩy quyền con người ở Việt Nam “Vì hạnh phúc của mỗi người” là hoạt động nằm trong khuôn khổ các nhiệm vụ thuộc Đề án Nâng cao hiệu quả công tác tuyên truyền về quyền con người ở Việt Nam đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số 16/QĐ-TTg ngày 2/3/2018.

    17:04 | 10/12/2019
  • vit quay lu

    (Xây dựng) - Sâm sẩm tối, tôi đang chờ đèn đỏ giữa ngã tư ồn ào, náo nhiệt. Tiếng còi xe, tiếng động cơ nổ, xen lẫn mùi của nhiên liệu thật khó chịu, mặc dù đã bịt khẩu trang kín mít nhưng vẫn thấy nồng nặc. Dừng xe đứng giữa làn đường, tôi theo dòng xe chậm rãi nhích lên từng xíu một len lỏi về phía trước.

    14:33 | 10/12/2019
  • cac di san van hoa khong gian kien truc bi de doa truoc ap luc do thi

    Theo báo cáo của Thường trực Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, nhiều di sản văn hóa, không gian kiến trúc đô thị ở thành phố đang bị đe dọa trước áp lực về quá trình phát triển đô thị.

    08:25 | 09/12/2019
  • tphcm danh 50 ty moi nam de bao ton 172 di tich

    "Trong 10 năm, từ 1998 đến 2008, thành phố chi 500 tỷ bảo tồn di tích, tức 50 tỷ/năm để bảo tồn 172 di tích. Như vậy là quá thấp", Phó chủ tịch HĐND TP.HCM nói.

    19:33 | 08/12/2019
  • van son tu ngoi chua so 1 tren nui mot

    Đứng bên hồ An Hải (Côn Đảo, Bà Rịa – Vũng Tàu) bạt ngàn triệu cánh sen, nhìn lên triền núi Một, rực lên mái ngói đỏ tươi giữa nền xanh của rừng cây cổ thụ soi bóng lên mặt biển Đông, chùa Vân Sơn (Vân Sơn tự) rạng rỡ trong bức tranh thủy mặc..

    09:05 | 08/12/2019
  • kham pha tuong phat tren dinh nui lon nhat chau a

    Rộng 27 x 27m, cao 33,6m, nặng gần 1.700 tấn, tượng Phật Di Lặc trên Núi Cấm (Tịnh Biên – An Giang) không chỉ thu hút du khách bởi danh hiệu: Công trình lớn nhất trên đỉnh núi ở Châu Á, mà còn bởi sở hữu nhiều vẻ đẹp hài hòa với ngọn núi cao và hùng vĩ nhất trong dãy Thất Sơn huyền bí...

    16:45 | 07/12/2019
  • huong ve ha noi

    (Xây dựng) - Hà Nội đã vào đông. Từng cơn gió mùa Đông Bắc vi vu thổi, không đủ làm người dân run cầm cập nhưng cũng làm những trái tim xích lại gần nhau, cùng hướng về lăng Bác. Tháng 12 tính là mùa lạnh, giờ tổ chức lễ Thượng cờ được dịch trễ nửa tiếng so với mùa nóng.

    15:47 | 07/12/2019
  • sac do hoa dong

    (Xây dựng) - Mỗi lần nhìn thấy nó trong lòng tôi lại cứ rưng lên một nỗi niềm khó gọi thành tên. Nó - cành hoa dong cảnh màu đỏ, chói ngời trong cái nắng  hanh của mùa đông phố thị bụi giăng mù trời.

    15:03 | 07/12/2019
  • phe tich phat vien dong duong thanh di san quoc gia dac biet

    Mặc dù đã trở thành phế tích, song dưới lòng đất của Đồng Dương vẫn còn chứa nhiều giá trị văn hóa – lịch sử

    14:43 | 07/12/2019
  • doc dao can nha xua nam bo lam hoan toan bang go dua

    Nằm giữa cù lao sông nước, có một không gian toàn dừa. Từ cái chén, đôi đũa, bàn thờ, đôi liễng,… đều được làm bằng dừa. Độc đáo hơn cả, ở đây còn có ngôi nhà Nam bộ xưa cũng được chủ nhân xây dựng bằng chính loại cây đa năng này.

    16:44 | 06/12/2019
...

Tin bài cuối cùng

Không còn dữ liệu để load